Hãy nhìn một thân cây, hay một bông hoa.Nhưng hình tướng đó không thể tồn tại khi bạn có thái độ chấp nhận mọi việc.Cho nên bạn mới nói “Nhìn kìa, Tôi đó” (41).Vậy sự im lắng là gì? Đó chính là không gian ở trong bạn, là khả năng nhận thức từ đó những chữ trên trang giấy này được tạo thành khái niệm và trở thành những ý nghĩ ở trong đầu bạn.Sự tài tình mà thiếu khôn ngoan ở trong ta là điều rất nguy hiểm và tai hại.Những cây cỏ mà bạn đang có quanh nhà – có bao giờ bạn thực sự nhìn rõ chúng? Có bao giờ bạn cho phép những thứ quá quen thuộc nhưng rất bí ẩn đó dạy cho bạn về bí mật của đời sống? Bạn có bao giờ lưu ý đến sự tĩnh lặng sâu lắng của các loài cây cỏ này? Lưu ý đến trường không gian yên tĩnh bao bọc quanh chúng? Phút giây bạn chú tâm đến sự yên tĩnh và an bình toả ra từ cây cỏ, đó là lúc loài thực vật này trở thành bậc thầy của bạn.Có những vi sinh vật đang hoạt động nhộn nhịp.Họ đã buông bỏ hết, do đó con người, “cái Tôi” được tạo dựng nên bởi trí năng, đã không còn nữa.Bạn tiếp xúc với thân cây ở một mức độ rất sâu.Đối cực của cái chết là sự tái sinh.