Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.Không có thời gian để sửa chửa.Tôi đã đến đó và đã trở về.Chẳng có cái gì đập.Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
