Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới.Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu.Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ.Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
