Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành.Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này.Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.Và bạn có quyền viết cái bạn viết.Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí.Xin lỗi nhé, buồn ơi.Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.