lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ.
