Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút.Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi.Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt.Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.