Ông Smith, mời ông ngồi xuống.Tôi biến thành một người mới, sung sướng, có lòng từ thiện và được mọi người thương.Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta.Chân lý đó đúng khi bạn viết tiểu thuyết cho độc giả coi.Và người đó là ai? Chính là ông Ken R.Ông có thể tiếp tôi một lát được không? - Hừ! Sao! Ông C vừa đáp vừa lăn điếu xì gà từ mép này qua mép kia - Nói thử coi! - Hãng tôi tính mở một chi điếm ở làng Queens.Bà nói: "Ông Carnegie, tôi ước ao được ông tả cho tôi nghe những thắng cảnh bên đó".Cho nên tôi tự tiện lại hỏi ý kiến ông.Nghĩ tới quá khứ của tôi, tôi tự hỏi với tính tình như vậy, làm sao tôi có thể bán được một món hàng gì chứ.Ngày hôm nay đổ khuôn được mấy lần?
