Lúc đó tôi làm hạ sĩ quan ở bộ binh, đội thứ 94.Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!Nghĩ tới sự phải về giam mình trong một căn phòng lạnh lẽo và trống trải, tôi không chịu nổi.Hơn nữa, lại có thì giờ để nghỉ ngơi và đi dạo phố.Cuộc khủng hoảng ấy đã cho tôi một sức mạnh mà không bao giờ tôi ngờ có được.Tại đó tôi sống dễ dàng với vài Mỹ kim mỗi tháng, vì sau chiến tranh thứ nhất, ở đây có sự làm phát giấy bạc.Ông ta giúp một hảng lớn ở Chiacago.Nói chuyện gì với tôi suốt quãng đường về trại đó? Làm sao được? Tôi suy nghĩ hàng giờ tới vấn đề động trời đó trong khi cày ruộng.Anh biết rằng phần trên đồng hồ đó có dựng hàng ngàn hột cát.Ông khoảng lục tuần mà các hãng bảo hiểm nhân mạng tính rằng trung bình chúng ta còn được sống khoảng 2/3 thời gian từ bây giờ cho đến khi ta còn 80 tuổi.
