Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo.Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo.Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ.Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.