Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ.À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả.Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
