Đến đây, ta hãy ngừng lại và rút bài luân lý thực hành của những trường hợp kể trên.Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa.Ông Loftin 70 tuổi và đau, phải nằm ở giường hoài.Bác sĩ này thì cho ông thuốc ngủ, bác sĩ kia thì khuyên du lịch.Vì từng bước là đủ cho con rồi.Họ có vẻ luôn luôn cáu kỉnh, tóc họ bạc hoặc rụng, nước da họ sinh ra đủ thứ mụn, nhọt, ghẻ, lác.Thế rồi trừ tám giờ ngủ ra, ngày cũng như đêm, không bao giờ tôi nằm ở giường nữa.Ông phải vô cùng cực nhọc để thuyết cho họ chịu đóng vai hợp với tài riêng của họ trong khi họ chỉ muốn trở thành những Lana Turner hạng nhì hay Clark Gable hạng ba.Ông kể cho tôi nghe chuyện sau này: Ít lâu sau khi tụi Lùn chiếm (?) Trân Châu Cảng, chúng ùa vào Thượng Hải.Cả năm người tranh nhau rước dì về để đền ơn cúc dục! Họ cùng kính mến mẹ, cùng phàn nàn rằng mẹ không bao giờ ở lâu với họ.
