Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết.Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.Vừa lo lắng, vừa háo hức.Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.Có ai mất xe lại thế không.Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?
