Cho nên tôi phải viết chương này để gõ cửa bạn và xin bạn đề phòng.Một tục ngữ Trung Hoa nói: "Người nào cầm bông hồng mà biếu bạn, luôn luôn tay người đó phảng phất hương thơm".Ông Connie Mack, hồi thiếu thời là một cầu tướng cừ khôi, khi ông 81 tuổi, nghe tôi hỏi có bao giờ phiền muộn vì đã thua một trận đấu không, ông trả lời:Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai.Tôi có một người bạn thân vừa đây bị một cơn đau tim kịch liệt.Như nhạc phụ tôi, ông Henry Price chẳng hạn, ông rán sống theo đạo: "kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" [25] và không thể có một hành động ti tiểu, ích kỷ hoặc bất lương được.Hai ông bà làm việc cực nhọc và chắt bóp từng xu.Vì sống trong những điều kiện đó chóng chết lắm, mà tiền thuê xe đòn lại đắt đỏ; ấy là chưa nói đến trường hợp bà nhà cần phải lãnh khoản tiền bồi thường của hãng bảo hiểm để kiếm ông chồng khác trẻ hơn bạn!Vậy mà ông không bao giờ tới nhà thờ và tự cho mình là một người vô đạo.Hồi 30 tuổi, tôi quyết chuyên viết tiểu thuyết.
