Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.Theo cách mà bạn lựa chọn.Còn quá nhiều điều để viết.Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.
