Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.Cũng thành thói quen rồi.Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại.Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay.Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.Cũng chẳng biết sẽ chụp không.Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.