Cậu em hướng dẫn tận tình.Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi.Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.Bạn lại muốn lưu lại.Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.