Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.Nhưng lại muốn súc tích.Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời.Nên cứ phải từ từ từ từ.Bác đã ra tay thì bật dậy nào.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì.Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.
