Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.Dù không bao giờ có tận cùng.Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt.Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.