Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch.Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính.Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt.
