Tại căn nhà lá sát mé kênh Nước Đen của chị, thằng Cu Tèo vừa đứng ôm cây cột nhà xiêu vẹo, vừa khóc đòi mẹ, con Tí chị nó đứng bên cạnh dỗ dành “Nín đi Cu, mẹ sắp về rồi và sẽ có quà cho chị em mình mà”.Chúng ta cần sáng tạo vì chúng ta luôn có nhu cầu làm cho mọi việc trở“Vy!” - giọng một người thanh niên phát ra.Chíp lên thẳng chánh điện, thắp một nén nhang và cầu nguyện,."Người gì đâu mà hay cộc, thấy ghét!" - tôi vẫn thường nói như thế mỗi khi phải nhắc đến chị ấy.- Dạ! Đúng là con đang buồn ạ.- Khi lên cấp 2, bạn chỉ mong sao được ba mua cho chiếc xe đạp điện vì bạn không còn đủ kiên nhẫn đạp xe "rã giò" đi học chính, học phụ cả ngày trời.Mỗi khi được nhìn ngắm con mình chơi đùa vui vẻ mọi mệt mỏi và phiền muộn trong chị đều tan biến hết.“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà mẹ” – Chíp cười nói.Cô nhìn lên bầu trời và mỉm cười như vừa hiểu ra một điều gì đó.
