Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa.Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ.Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.Cũng là để thăm dò phản ứng.Nhiều điểm rất giống tôi.Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.