Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.Cái ghế đá này cũng buồn lây.Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.