Khi bắt đầu viết cuốn sách này, tôi đặt một giải thưởng 200 Mỹ kim cho tác giả nào viết được một truyện ích lợi và hứng thú nhất với nhan đề: Tôi đã thắng được ưu phiền cách nào?.Xương sống bị thương nặng tới nỗi gân giựt lên dữ dội.Lời đó khôn, phải chăng bạn? Bạn và tôi cứ cằn nhằn về lòng bạc bẽo của loài người, nhưng lỗi về ai? Lỗi ở bản tính con người hay lỗi ở ta ngu muội, không hiểu biết bản tính đó? Thôi, đừng mong gì người ta báo ơn mình hết.Còn kẻ nào quên mình để giúp đỡ người khác sẽ tìm thấy hạnh phúc.Bây giờ tôi bận việc tới nỗi không có thời gian để buồn lo.Ông cũng dịch những tác phẩm của Dante và tất cả những công việc đó làm ông bận rộn luôn luôn, quên hẳn chính thân để mà lấy lại được sự tĩnh trong tâm hồn.- Cầu chưa bao giờ sập hết.Tôi sống độc thân và chỉ khi nào xỏ kim tôi mới nhớ tới".Người đó hỏi mua thử hai ổ.Nói một cách khac, nếu ta có lối 300.
