Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên.Không ngủ cũng phải nằm.Có lẽ mình nên im lặng.Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái.Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.
