Không, câu kinh đó chỉ cầu xin được cơm ăn cho đủ từng ngày mà thôi.Rồi tôi nhắm mắt lại, nghe hơi phì từ vói ra.Nhưng 40 năm nữa, nhớ lại cái "ta" bây giờ, ta sẽ bật cười cho cái "ta" đó.Trong tập ấy tôi ghi hết những việc dại khờ mà tôi đã phạm.Một bữa kia, tôi hỏi một bạn thân là ông Harold Abbott, ở Webb City, xứ Missouri, xem ông làm thế nào mà không bao giờ thấy ông phải bận trí.Nếu bạn muốn hết lo thì bắt chước William Osler: "Ngày nào sống ngày nấy, cách biệt hẳn với ngày trước và ngày sau.Cô ta mệt mỏi vì cô chán ngán công việc, có lẽ chán ngán cả đời sống.Lòng tự ngờ vực sẽ tạo ra nhiều nỗi ngờ vực khác.Nhưng hãy nên vì sức khoẻ và hạnh phúc của chính ta mà tha thứ cho chúng, mà quên chúng đi.Rồi sầu quá, tôi hóa đau.
