Đợi mà làm gì? Câu chuyện người ta kể đâu có thú vị hay ho bằng câu chuyện bạn sắp kể ra? Tại sao mất thì giờ nghe chuyện con gà con kê đó? Mạnh bạo đi, cắt ngang câu người ta nói đi.Ông đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt.Thiệt đáng tiếc, và tôi thay mặt cho hãng, xin lỗi ông.Ông nghĩ ý định đó của tôi có được không.Tôi mà nói chuyện có duyên ư? Nhưng hôm đó tôi có thốt ra nửa lời nào đâu? Giả thử tôi có nói, thì câu chuyện đã quay ra một vấn đề khác rồi; vì về khoa thảo mộc học, tôi hoàn toàn không biết chút chi hết.Tôi sẽ chứng rõ rằng.Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo.Hết thảy chúng ta chẳng như vậy ư? Và ông khách hàng bực tức, người làm công bất bình, ông bạn mất lòng.Thế mà trong một trăm người, thì có tới chín mươi người không biết đến, trong chín mươi chín trường hợp."Ngay từ khi mới làm mục sư, tôi đã hiểu rằng, rất nhiều cặp uyên ương dắt nhau tới bàn thờ, có một ái tình chân thành, những hảo ý rất đáng khen, nhưng lại là những kẻ "thất học trong hôn nhân" mà thôi.
