một ngày kia, tôi bước ngang qua một sinh viên khác.thay vì dựa vào mê tín dị đoan thì họ kiên tâm, học hỏi từ những sai lầm đã qua, họ chú tâm sáng tạo ra những biện pháp khắc phục vận rủi, đừng như Shelly xúi quẩy, người phụ nữ bị tai nạn xe hơi nhiều lần, nhưng chẳng làm gì để cải thiện kỹ năng lái xe của mình, mà cứ đổ lỗi cho chiếc xe “có huông”.Không hề nhận biết, các giáo viên khuyến khích, khích lệ và khen ngợi những học sinh này nhiều hơn, và hỏi chúng nhiều câu hỏi trong lớp hơn.cuộc khảo sát gồm hai phần.Hầu hết chúng ta đều đọc là “Paris vào xuân”.tiếp theo, mọi người được đưa cho một cây bút chì khác và được yêu cầu viết ra những gì họ nhớ từ hai đoạn văn trên.Tôi cũng tò mò tìm hiểu xem mong chờ ảnh hưởng đến hành vi của người may mắn như thế nào.Tôi nghĩ, rồi mình sẽ hành động gì đây? Mình cần chọn giải pháp chứ không ngồi than van.Trong những tuần tiếp theo, tôi sẽ muốn bạn bắt đầu mỗi ngày bằng cách lập lại những câu khẳng định sau đây thật to:Hiện tượng này thường thấy ở nhiều lĩnh vực và mức độ khác nhau trong kinh doanh, từ bảo hiểm đến bưu chính viễn thông, từ ở những CEO đến những nhà quản lý cấp thấp hơn.
