Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ.Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.Dù biết là tạm thời thôi.Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.Không biết thanh minh thế nào.