Mà tôi đã làm gì có những cái đó.Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại.Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.Nhà văn nhìn vào mắt nàng.Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.