Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.(Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn).Nỗi nguy cuối cùng và lớn nhất là nỗi nguy tôi đã chỉ ở một chương trên: bị thất bại từ lúc đầu.Lòng tự trọng đó là nguồn gốc của mọi quyết định và sự thất bại nhất định làm tổn thương lòng tự trọng của ta.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Trước khi chỉ cách dùng số thì giờ đó, tôi cần khuyên bạn lời cuối cùng này: buổi tối, muốn làm một công việc mất giờ rưỡi thì phải bỏ ra hơn giờ rưỡi kia đấy.Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được.Khi bạn đã chăm chỉ bỏ ra mỗi tuần bảy giờ rưỡi để luyện sinh lực trong ba tháng rồi, thì lúc đó bạn có thể lớn tiếng ca hát và tự nhủ rằng mình có thể làm được những việc phi thường.Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.