à, sự không tha thứ thậm chí cũng có thể nhằm vào tương lai nữa chứ.Hành động “để cho nó hiện hữu” đưa bạn vượt qua tâm trí cùng với các khuôn mẫu phản kháng của nó vốn đã tạo ra các cặp lưỡng phân đối đã tích cực và tiêu cực.Bạn không cần phải chờ thế giới lành mạnh trước, hay chờ ai đó tỉnh thức, rồi bạn mới tỏ ngộ.Nếu bạn ngưng đầu tư “tình hình cái tôi” vào nó, tâm trí sẽ mất đi khả năng cưỡng chết, mà căn bản là cưỡng chế phán xét, và do đó phản kháng chống lại cái đang là, gây ra xung đột, bi kịch, và nỗi đau khổ mới.Tất cả mọi tâm trạng tiêu cực phát sinh đều do sự tích lũy thời gian tâm lý và do chổi bỏ hiện tại.Tin tốt lành là bạn có thể giải phóng bản thân thoát khỏi tâm trí của bạn.Lúc nào nó cũng chất chứa năng lượng tiêu cực của trạng thái mê muội.Kết thúc ảo tưởng chính là tất cả ý nghĩa của cái chết vậy: Nó chỉ gây đau khổ bao lâu bạn còn ôm chặt lấy ảo tưởng.Khi bạn cảm thấy tội lỗi hay lo âu ray rứt, đó chính là bi kịch.Đó không phải là một phán xét, mà chỉ là sự thực thôi.