Nói cho đúng, đây là một bệnh viện chữa thần kinh.Phần đông họ để giấy má trên bàn, hàng tuần không ngó tới.Tại sao vậy? Vì những người ở trong những phòng ấy thường mê man vào công việc của họ, không còn thời giờ để lo nghĩ về mình.sao màu mờ, loé thế này? Ông không còn trông rõ hình thêu trên thảm nữa.Mười tháng sau ông bà lại bỏ một người con gái nữa, sinh được năm ngày.Và khi gặp bà chủ nhà, ông đọc câu tiếng Pháp với một giọng kỳ dị tới nỗi bà nào cũng tức cười.Nguyên tôi làm thủ quỹ một công ty bán trái cây ở Nữu Ước.Đó là ý kiến của ông Franklin I.Ngày nay, danh của trường này lan truyền khắp trong nước, và những việc tôi kể đã xảy ra trong thời kỳ hỗn loạn của trận thế giới chiến tranh thứ nhất.Người giữ ngục vốn quý mến ông, khi đưa cho ông chén thuốc độc, y nói: "Sự thế đã vậy, xin ông rán vui vẻ coi thường nó đi".
