Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.Nhất quyết phải cạo râu.