Đặt những câu vấn làm sao cho tự nhiên người ta phải đáp "có".Đứa nhỏ cao lên được vài phân, nở mũi, đáp: "Tôi muốn mua một cái giường".Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe.Lòng ghen của bà Lincoln vô lý dữ tợn, và không thể tưởng tượng được, đến nỗi chỉ cần đọc những đoạn tả những cơn giận dữ, bi thảm làm cho ông mất mặt trước công chúng, phải, chỉ cần đọc những đoạn đó, 75 năm sau, cũng còn thấy kinh tởm rùng mình.Bà không bao giờ tranh khôn với chồng.nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết).Tôi: - "Thưa bà, xin bà tin rằng tôi ân hận hơn bà vô cùng.Tối thứ bảy, tôi không tiếp ai hết, để tự xét mình.Trăm năm nữa, bạn và tôi đều không còn nữa và chẳng ai còn nhớ tới chúng ta cả.(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?).
