Tôi luôn đặt ra nguyên tắc là phải học hỏi từ những bậc thầy thật sự trong lĩnh vực của họ – không phải những người tự xưng là chuyên gia, mà là những người có thể dùng kết quả để chứng minh lời nói của họ.Trên thực tế, có một sự khác biệt rất lớn giữa sống thoải mái và sống giàu có.Không hiểu sao họ cứ nghĩ rằng mình hiếu thảo hơn, sống tình cảm hơn hay chỉ đơn giản là tốt hơn những người giàu có.Buồn cười thật, nếu bạn muốn chinh phục đỉnh Everest, liệu bạn có thuê một hướng dẫn viên chưa hề lên đến đỉnh núi không, hay bạn tìm một người đã leo lên vài lần và biết tường tận chính xác từng mét đường?Đồng thời bạn sẽ cải thiện được khả năng thuyết phục và điểm yếu dễ bị công kích của mình để được người khác đánh giá cao hơn, và chính bạn cũng sẽ cảm thấy mình tự tin hơn, có giá trị hơn.“Tôi đứng cao hơn mọi vấn đề!” “Tôi có thể giải quyết mọi vấn đề!” Rồi bạn đặt tay lên trán và nói… “Tôi có Tư Duy Triệu Phú!”Tôi hỏi bạn, bạn có “chiếc bánh” để làm gì nếu bạn không ăn được? Vậy bạn định làm gì với nó? Đặt lên bàn và ngồi ngắm suốt buổi tối chăng? Bánh ngọt là để ăn và thưởng thức cơ mà.Người nghèo thấy không thoải mái với những người “thành công quá đáng”.Ngược lại, bạn thấy ai hay tha thẩn quanh các câu lạc bộ thể thao ngoài trời khắp thế giới? Ai dành cả buổi chiều để chơi golf, tennis hay bơi thuyền? Ai dành các ngày trong tuần để mua sắm và nhiều tuần để đi nghỉ mát? Xin thưa, đó là người giàu! Vậy thì hãy nói thẳng như thế này: Ý nghĩ rằng “bạn phải làm việc chăm chỉ để giàu có” là thiếu cơ sở thực tế.thương vụ khổng lồ mang lại cho bạn 90.