Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.Bằng không, mọi người nói đúng đấy.Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc.Để chỉ ra chúng ta đều khổ.Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành.Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.