Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh.Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.Tớ không biết và tớ cũng biết.Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại.Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm.Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.
