Điều này giải thích cảm giác buồn chán quá mức được coi là đặc tính của thời đại chúng ta.Chúng tôi làm như vậy mong cứu cháu khỏi bệnh máu trắng.Chúng ta lo lắng về thời tiết, ám ảnh về sự an toàn của con cái chúng ta, sống trong những ngôi nhà có hệ thống báo động và tự trang bị để chống lại những kẻ xâm nhập.Đôi khi nó lên đến cực điểm là họ phải rời khỏi ngành y và đôi khi ra toà.Cha mẹ tôi đã trải qua một cuộc khủng hoảng lớn lao.Thường thì đây sẽ là một sự chờ đợi kéo dài.«Hai người chăn bò cái ở vùng NewJersey đang đi ngang qua một khu rừng.Người ta thường nhầm lẫn giữa sự lãng quên và sự che giấu quá khứ, sự tha thứ cũng vậy.Khi tôi đang nghiên cứu bản đồ, thượng sĩ của trung đội tôi, một cựu chiến binh trong số các hạ sĩ quan tiến lại gần: «Thiếu úy đã tìm ra nơi chúng ta đang đứng chưa?», anh ấy hỏi.Tiến trình đó có một cốt lõi mà nhiều người không thể chấp nhận nổi: Chúng ta phải chịu trách nhiệm về hầu hết những điều xảy ra đối với chúng ta.