Tôi làm trong năm phút.Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.Tôi ủng hộ cái đúng.Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.Chúng là những kiệt tác.Tôi nhất quyết không đi.
