Tôi đã lắng nghe những câu chuyện của họ.Họ có cảm giác lo lắng rằng sự dạy bảo của họ không giúp bọn trẻ tránh xa được con đường tội lỗi.Chúng ta không thích nghĩ rằng bản thân mình bị mắc bẫy.Tôi chú ý đến hôn nhân vì nó là sự ủng hộ quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.Bằng cách này, chúng ta vẫn còn sự trung thành với ký ức về họ.Đây là sự đòi hỏi lớn khi người ta đang bi quan, trầm cảm và cảm thấy vô dụng.Mọi người chấp nhận ý tưởng về việc học chơi thể thao với giá là những lần phạm lỗi đau đớn trước khi chúng ta trở nên thành thạo.Điều đó giống như họ đã quen với ý nghĩ về việc chờ đợi một phép lạ -ông già tuyết sẽ giúp, hay chiếc răng cổ tích sẽ nâng đỡ cuộc sống của họ.Khu vườn đã mất nhưng tôi đã tìm ra chàng và tôi hài lòng».Khi còn trẻ, tôi buộc phải ở trong chiến tranh một thời gian.
