Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau.Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi".Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt.Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.Ông miễn cưỡng làm việc, càng trễ chừng nào cành hay; và vui vẻ đứng dậy ra về, càng sớm chừng nào càng tốt.Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.Lẽ dĩ nhiên là bạn thích đọc báo (việc này có thể làm trong khi đợi bữa) hơn là nghĩ tới cái bổn phận bình thường mà quan trọng ấy - bổn phận tự xét mình - thì cái đó tùy bạn.Không có gì so sánh với nó được.Nhưng đã có người đạt được, nhờ nhận chân rằng không phải tìm cái vui cho thân thể hoặc tâm hồn mà phải luyện trí và bắt hành động phải hợp với nguyên tắc thì mới có hạnh phúc.
