Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng.Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.Tất nhiên là mệt mỏi.Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.Bảo keo xịt tóc miễn phí.Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.