Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.Cháu bảo: Để cho đẹp ạ.Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Có ai mất xe lại thế không.Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.
