Câu chuyện có vẻ như vầy.Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.Âm thanh lắng hẳn đi.Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.Con người luôn biết sáng tạo.Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.Nhưng là lợn thì rất hay tự hào.Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.