Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi.Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn.Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không.Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.Cái bướu ở lưng lồi lên.
