Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng.Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.Chỉ có bộ óc là tỉnh táo.chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầyTôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.
