Bạn lại là tâm trí con người, nhưng giả vờ là con người đích thực, tương tác với một tâm trí khác, cùng nhau đóng một vở bi kịch gọi là “tình yêu”.Bạn sẽ đóng các vai diễn và tham dự các trò chơi định sẵn bởi hình ảnh tâm trí bạn có được về chính mình là người đồng tính.Cho đến khi vâng phục, việc sắm tuồng một cách vô minh hình thành phần lớn sự tương tác của con người.Đó là tác nhân chuyển hóa.Họ sẽ là ai nếu không có nó.Sự náo động tâm trí quay lại; tĩnh lặng mất đi.Trượt ra khỏi khoảnh khắc hiện tại thậm chí trong một giây đồng hồ có nghĩa là chạm mặt tử thần.Đừng hình thành một nhân dạng cho bản thân bạn từ cái quầng ấy.Tôi thực sự không hiểu, nhưng theo tôi, ông ta nói rằng thời gian là chiều thứ tư của không gian.Thậm chí chẳng có ai có thể tranh cải được với một người hoàn toàn tỏ ngộ.