Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi.Bác không rõ cháu đi đâu.Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa.Ta đâu ham hố thắng thua.Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình.Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ.