Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.Chúng tôi mò mãi không thấy.Mọi người bảo bạn hiền lành.Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.Và biết rằng mình biết ít thế nào.Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào.
