Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.Mất chứ không phải biến mất.Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.